Có những đêm, điện thoại của em bất chợt sáng lên sau nhiều ngày im lặng.
Là tên anh.
Chỉ hai chữ quen thuộc ấy thôi cũng từng đủ khiến trái tim em rung lên như thể bao nhiêu chờ đợi cuối cùng đã được đáp lại. Em đã từng vội vàng cầm điện thoại, đọc từng dòng tin nhắn và tự hỏi liệu có phải anh cũng đang nhớ em.
Nhưng rồi em nhận ra, anh chỉ tìm đến khi anh cô đơn.
Khi những cuộc vui đã kết thúc.
Khi thành phố về khuya và chẳng còn ai thức để nghe anh kể chuyện.
Khi một người nào đó làm anh buồn, anh mới nhớ rằng vẫn có em luôn sẵn lòng ở lại.
Anh kể em nghe về những mệt mỏi, những tổn thương và cả những điều anh chẳng thể nói với ai. Em lặng lẽ lắng nghe, dịu dàng an ủi và cố gắng gom nhặt từng mảnh cảm xúc vụn vỡ trong anh.
Em đã từng nghĩ đó là yêu.
Em nghĩ một người chỉ cho mình nhìn thấy những phút yếu lòng nhất nghĩa là người ấy tin tưởng mình. Em nghĩ việc anh tìm về giữa đêm khuya là bằng chứng rằng em có một vị trí đặc biệt trong lòng anh.
Nhưng hóa ra, được một người tìm đến khi cô đơn không đồng nghĩa với việc được người ấy lựa chọn khi bình yên.
Bởi sáng hôm sau, khi lòng anh đã nhẹ lại, anh cũng lại biến mất.
Tin nhắn của em nằm im.
Những câu hỏi của em không có lời hồi đáp.
Anh trở về với cuộc sống của anh, còn em tiếp tục ở lại với hàng trăm suy nghĩ chưa thể gọi thành tên.
Em từng tự hỏi mình đã làm sai điều gì.
Có phải em chưa đủ dịu dàng?
Có phải em đã nói điều gì khiến anh không vui?
Hay có phải em cần kiên nhẫn thêm một chút nữa, rồi một ngày nào đó anh sẽ nhận ra tình cảm của em?
Em đã tìm đủ mọi lý do để bao dung cho sự hờ hững của anh, nhưng lại không chịu thừa nhận một điều rất đơn giản rằng nếu một người thật sự muốn ở bên em, em sẽ không phải liên tục đoán xem mình có ý nghĩa với họ hay không.
Anh chưa từng hứa hẹn.
Nhưng anh cũng chưa bao giờ rời đi hoàn toàn.
Anh cứ xuất hiện rồi biến mất, bước vào cuộc sống của em mỗi khi cần một nơi bình yên và rời đi khi lòng mình đã ổn. Còn em, vì thương anh, cứ để cánh cửa ấy mở mãi.
Em đã từng vui chỉ vì một câu hỏi thăm muộn màng.
Đã từng thức đến gần sáng để trò chuyện cùng anh, dù ngày hôm sau em còn rất nhiều việc phải làm.
Đã từng gác lại nỗi buồn của mình để dỗ dành một người chưa bao giờ thật sự hỏi em rằng em có đang ổn không.
Có lẽ điều đau lòng nhất không phải là anh không yêu em.
Điều đau lòng nhất là em đã biết điều đó từ lâu, nhưng vẫn cố chờ một kết thúc khác.
Em cứ nghĩ chỉ cần mình đủ chân thành thì một ngày nào đó anh sẽ quay lại và ở lại thật lâu. Nhưng tình yêu không phải là cuộc thi xem ai kiên nhẫn hơn. Cũng không phải cứ hy sinh thật nhiều thì sẽ đổi được trái tim của một người vốn chưa từng muốn thuộc về mình.
Em không trách anh vì đã cô đơn.
Ai cũng có những lúc muốn tìm một người để lắng nghe, để sẻ chia và để cảm thấy mình không bị bỏ lại giữa cuộc đời rộng lớn.
Em chỉ buồn vì người anh tìm đến luôn là em, nhưng người anh muốn cùng bước tiếp lại chưa bao giờ là em.
Em đã cho anh sự dịu dàng mà em cũng từng rất cần.
Em đã dành cho anh những lời an ủi mà chẳng ai nói với em trong những ngày em mỏi mệt.
Em đã ở bên anh vào những lúc tồi tệ nhất, nhưng khi em yếu lòng, anh lại chẳng có mặt.
Một mối quan hệ khiến một người luôn được chữa lành còn người kia ngày càng tổn thương thì không thể gọi là tình yêu.
Và em cũng không muốn tiếp tục tự lừa dối mình nữa.
Từ hôm nay, nếu anh lại nhắn cho em vào một đêm buồn nào đó, có thể em vẫn nhớ anh. Có thể trái tim em vẫn rung lên trong vài giây khi nhìn thấy cái tên quen thuộc. Nhưng em sẽ không còn vội vàng trả lời như trước.
Không phải vì em muốn trả đũa.
Cũng không phải vì em đã hết thương anh chỉ sau một đêm.
Em chỉ đang học cách bảo vệ trái tim mình khỏi một vòng lặp đã khiến nó đau quá nhiều lần.
Em không thể mãi làm nơi trú chân tạm thời cho một người chỉ ghé qua khi ngoài kia nổi giông. Em xứng đáng trở thành mái nhà trong lòng một ai đó, nơi họ muốn trở về cả những ngày buồn lẫn những ngày vui.
Em xứng đáng với một người nhớ đến em giữa buổi sáng bình yên, không chỉ trong những đêm trống trải.
Một người muốn kể cho em nghe niềm vui đầu tiên trong ngày, chứ không chỉ mang những vết thương đến để em chữa lành.
Một người ở lại sau câu chúc ngủ ngon và vẫn muốn cùng em thức dậy vào ngày mai.
Có lẽ buông một người mình còn thương chưa bao giờ là chuyện dễ dàng. Sẽ có những đêm em nhớ anh đến mức muốn phá vỡ mọi quyết tâm. Sẽ có lúc em tự hỏi liệu mình có quá lạnh lùng khi không còn trả lời anh như trước.
Nhưng rồi em sẽ nhớ rằng mình đã từng đau thế nào mỗi lần anh rời đi.
Em sẽ nhớ những ngày em cầm điện thoại chờ đợi một tin nhắn không bao giờ đến.
Em sẽ nhớ cảm giác phải tự nhặt lại trái tim mình sau mỗi lần anh tìm được niềm vui ở một nơi khác.
Và em sẽ hiểu rằng lựa chọn rời xa không phải vì em yếu đuối.
Đó là lần đầu tiên em đủ mạnh mẽ để đứng về phía chính mình.
Anh có thể tiếp tục hành trình của anh. Có thể một ngày nào đó anh sẽ tìm thấy người khiến anh muốn ở lại. Em thật lòng mong khi ngày ấy đến, anh sẽ biết trân trọng họ và đừng biến họ thành một người phải chờ đợi giống như em từng chờ anh.
Còn em, em sẽ tập sống những ngày không có anh.
Em sẽ thôi nhìn điện thoại mỗi khi đêm xuống.
Em sẽ thôi đặt hy vọng vào những lời hỏi thăm đến muộn.
Em sẽ dành sự dịu dàng ấy cho chính mình và cho người thật sự biết quý trọng nó.
Em từng nghĩ mất anh là điều đáng sợ nhất.
Bây giờ em mới hiểu, điều đáng sợ hơn là vì chờ một người không thuộc về mình mà em đánh mất chính em.
Vậy nên lần này, em sẽ không đợi nữa.
Em không muốn chỉ là người anh nhớ đến mỗi khi cô đơn.
Em muốn được yêu một cách rõ ràng, được lựa chọn một cách chân thành và được ở bên một người chưa bao giờ khiến em phải tự hỏi mình là gì trong cuộc đời họ.
Nếu người đó không phải là anh, em vẫn tin rằng rồi sẽ có một người khác đến.
Còn trước khi người ấy xuất hiện, em sẽ học cách trở thành bình yên của chính mình.
Radio Em