Có một câu hỏi mà tôi từng đọc được ở đâu đó.
"Nếu ngày mai là ngày cuối cùng bạn còn được gặp những người mình yêu thương, hôm nay bạn sẽ làm gì?"
Lần đầu đọc câu hỏi ấy, tôi chỉ mỉm cười.
Tôi nghĩ nó quá xa vời.
Quá bi quan.
Cuộc sống vẫn còn dài.
Ngày mai rồi sẽ đến.
Tuần sau vẫn còn đó.
Tháng sau cũng chẳng đi đâu cả.
Nhưng rồi...
Càng trưởng thành, tôi càng hiểu rằng...
Điều đáng sợ nhất của cuộc đời không phải là cái chết.
Mà là chúng ta luôn nghĩ mình còn rất nhiều thời gian.
Thời gian để gọi cho bố mẹ.
Thời gian để gặp lại một người bạn cũ.
Thời gian để nói lời xin lỗi.
Hay đơn giản chỉ là...
Một câu: "Con nhớ bố mẹ."
Thế nhưng...
Đời người đâu có ai biết trước được ngày mai.
Có những cuộc điện thoại, chúng ta bấm nút từ chối vì nghĩ sẽ gọi lại sau.
Nhưng rồi...
Không còn cơ hội nữa.
Có những lời xin lỗi, chúng ta giữ trong lòng quá lâu.
Đến khi muốn nói...
Người ấy đã chẳng còn ở đó để lắng nghe.
Có những cái ôm...
Ta cứ nghĩ lúc nào cũng có thể trao.
Cho đến khi chỉ còn lại khoảng trống.
Tôi từng gặp một bác lớn tuổi trong bệnh viện.
Bác ngồi lặng lẽ ngoài hành lang.
Đôi mắt đỏ hoe.
Tôi hỏi:
"Bác đang chờ ai ạ?"
Bác nhìn tôi rất lâu.
Rồi khẽ đáp.
"Không phải chờ..."
"Bác đang tiếc."
Tôi ngạc nhiên.
Tiếc điều gì?
Bác kể rằng...
Suốt hơn ba mươi năm đi làm.
Ngày nào bác cũng nói với vợ:
"Đợi anh bận xong."
"Đợi anh kiếm thêm ít tiền."
"Đợi con lớn."
"Đợi nghỉ hưu."
Bác luôn nghĩ...
Mình còn cả một đời để bù đắp.
Nhưng người vợ ấy...
Lại chẳng đợi được đến ngày bác nghỉ hưu.
Một cơn bạo bệnh đến quá nhanh.
Ngày nằm trong phòng cấp cứu...
Bà chỉ nắm tay bác và mỉm cười.
Không trách móc.
Không oán giận.
Chỉ nhẹ nhàng nói:
"Ông nhớ giữ gìn sức khỏe."
Đó cũng là câu cuối cùng.
Bác cúi đầu.
Nói với tôi trong nước mắt:
"Giá như ngày ấy, mình bớt một cuộc họp."
"Giá như mình về nhà sớm hơn."
"Giá như mình chịu ngồi ăn cơm cùng bà nhiều hơn."
"Giá như..."
Hai chữ ấy...
Có lẽ là hai chữ đau lòng nhất trên đời.
Bởi nó chỉ xuất hiện khi mọi chuyện đã không thể thay đổi.
Chúng ta dành cả tuổi trẻ để theo đuổi thành công.
Điều đó không sai.
Nhưng đừng vì thế mà quên mất những người luôn âm thầm đứng phía sau.
Cha mẹ không cần những món quà đắt tiền.
Họ chỉ cần một cuộc gọi.
Một bữa cơm.
Một câu hỏi rất đơn giản:
"Hôm nay bố mẹ có khỏe không?"
Người bạn đời cũng vậy.
Họ không cần những lời hứa quá lớn.
Họ chỉ cần bạn thực sự lắng nghe.
Thực sự có mặt.
Chứ không phải ngồi cạnh nhau...
Mỗi người cầm một chiếc điện thoại.
Cuộc sống hiện đại khiến con người kết nối với cả thế giới.
Nhưng đôi khi...
Lại xa cách chính những người ở ngay bên cạnh.
Bạn có bao lâu rồi chưa ngồi ăn cơm cùng gia đình mà không cầm điện thoại?
Bao lâu rồi chưa ôm bố mẹ?
Bao lâu rồi chưa hỏi thăm một người bạn cũ?
Bao lâu rồi chưa nói với người mình yêu rằng...
"Cảm ơn vì đã ở bên anh."
Có thể bạn nghĩ...
Những điều ấy chẳng quan trọng.
Nhưng đến một ngày nào đó.
Bạn sẽ hiểu.
Thứ khiến con người hối tiếc nhất khi nhìn lại cuộc đời...
Không phải là kiếm ít tiền hơn.
Không phải là mua ít đồ hơn.
Mà là...
Đã dành quá ít thời gian cho những người mình yêu thương.
Tiền có thể kiếm lại.
Công việc có thể bắt đầu lại.
Nhưng thời gian...
Không bao giờ quay trở lại.
Nếu hôm nay bạn còn có bố mẹ.
Hãy gọi cho họ.
Nếu hôm nay bạn còn có người để yêu thương.
Hãy nói rằng bạn trân trọng họ.
Nếu hôm nay bạn còn có cơ hội.
Đừng trì hoãn.
Bởi cuộc sống không hứa với chúng ta rằng sẽ luôn có ngày mai.
Và cũng đừng đợi đến khi mất đi...
Mới nhận ra giá trị của những điều từng ở rất gần mình.
Hy vọng sau khi nghe xong câu chuyện này, bạn sẽ dành vài phút để nhắn một tin cho người thân, gọi một cuộc điện thoại cho bố mẹ, hoặc đơn giản là ngồi cạnh những người mình yêu thương nhiều hơn một chút.
Đôi khi...
Hạnh phúc không nằm ở những điều lớn lao.
Mà nằm trong những khoảnh khắc bình dị mà chúng ta vẫn thường vô tình bỏ lỡ.
Cảm ơn bạn đã lắng nghe Radio - Thế giới Admin ngày hôm nay.
Chúc bạn luôn biết trân trọng hiện tại, bởi đó là món quà quý giá nhất mà cuộc sống đã trao.
Hẹn gặp lại bạn ở câu chuyện tiếp theo.